Tully: nỗi vất vả làm mẹ
Thứ Tư,  6/6/2018, 13:46 

Tully: nỗi vất vả làm mẹ

Ngân Long

(TBKTSG) - Khác với điện ảnh phương Đông thường tôn vinh người mẹ qua những bi kịch cuộc sống, bộ phim Tully, tên phát hành tại Việt Nam là Cuộc chiến bỉm sữa, cho người xem được thấy những khía cạnh rất con người nhưng cũng vô cùng vĩ đại của người mẹ.

Chuẩn bị cho vai diễn người mẹ ba con - Marlo, Charlize Theron đã phải tăng hơn 20 ki lô gam.

Cốt truyện phim không quá phức tạp. Marlo (Charlize Theron đóng) là một bà mẹ ba con. Vừa phải chăm sóc cho hai con lớn, vừa phải chăm một bé sơ sinh, Marlo đã rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần. Và rồi cô bảo mẫu đêm Tully (Mackenzie Davis) xuất hiện như một vị cứu tinh, giúp Marlo có thể nghỉ ngơi. Tuyệt vời hơn nữa, Tully không chỉ giúp Marlo chăm sóc bé Mia về đêm, mà còn giúp cô tìm lại niềm vui sống, thứ mà cô ngỡ như đã bỏ quên rất lâu sau khi trở thành một mẹ bỉm sữa.

Cuộc chiến bỉm sữa chọn cách khai thác một thực tế khắc nghiệt của những ai đang phải làm mẹ. Thế nên Charlize Theron đã có một hình tượng chuẩn mực cho mẹ bỉm sữa: thân hình sồ sề, quần áo xốc xếch và một cảm giác mệt mỏi tỏa ra liên tục. Nữ diễn viên gốc Nam Phi cho biết, để chuẩn bị cho vai diễn này, cô đã phải tăng khoảng 22 ki lô gam, liên tục ăn uống những thực phẩm giàu chất béo và đồ ngọt. Thế nhưng ngoại hình không phải là thứ duy nhất khiến vai diễn của cô thuyết phục. Ánh mắt lờ đờ, những câu thoại đầy cay cú khi đáp trả lại mọi người, những cơn thở dốc khi phải quần quật sáng đêm khiến những vất vả khi mang thai được thể hiện chân thật hơn bao giờ hết.

Vất vả là thế, nhưng vì tính độc lập trong tư duy mà Marlo đã từ chối sự giúp đỡ của Craig, anh trai cô. Thêm vào đó, sự quan tâm nửa vời của người chồng làm cô thêm đơn độc trong cuộc chiến này. Đạo diễn Jason Reitman rất tinh tế khi thể hiện sự tách biệt giữa hai vợ chồng: khung cảnh họ nói chuyện trong xe đầu phim, dẫu hai vợ chồng ngồi ở hai ghế gần nhau, Reitman vẫn dùng kiểu hình ảnh làm mờ một người khi người còn lại nói chuyện. Cách dựng hình đó khắc họa rõ nét sự xa cách của Marlo với chồng mình, và với cả thế giới còn lại.

Người mẹ Marlo rơi vào khủng hoảng tinh thần. Cô liên tục nằm mơ thấy mình đang chìm trong nước và có một nàng tiên cá đang bơi trước mặt. Hình tượng đại dương mà Marlo nhìn thấy là cuộc sống đầy vất vả mà cô đang phải đối mặt, nó nhấn chìm cô, trói buộc cô. Điều duy nhất cô có thể làm là chờ “nàng tiên cá” bơi về phía mình. Và rồi khi Tully xuất hiện, giấc mơ đó đã được ứng nghiệm.

Trái ngược hoàn toàn với Marlo, Tully xinh đẹp, thon gọn, đầy năng lượng và tự do. Bằng những ưu điểm đó, Tully hỗ trợ Marlo trong việc chăm sóc bé Mia lẫn trong nhiều vấn đề “khó nói” khác.

Thời điểm Tully xuất hiện là một bước ngoặt không chỉ cho Marlo, mà còn cho toàn bộ bộ phim. Nếu trước đó, bộ phim thuần túy xoay quanh nỗi vất vả khi làm mẹ, thì từ lúc Tully xuất hiện, bộ phim đã có thêm một câu chuyện khác lồng trong câu chuyện khởi đầu: câu chuyện về sự trưởng thành và mục tiêu sống của đời người.

Trong một cảnh phim, Marlo nói: “Tuổi 20 của cô thật tuyệt. Nhưng rồi tuổi 30 đến như một cái xe rác lúc 5 giờ sáng và không ngừng bấm còi”. Charlize Theron đã có một phân cảnh đầy bùng nổ. Không phải khi bị bạn bè nhìn mình với ánh mắt ái ngại, hay khi bị bà hiệu trưởng than phiền. Cô bùng nổ khi phải nói ra cảm nhận của mình về cuộc đời trước mặt Tully. Cô đau khổ, nuối tiếc và nghi ngờ chính mình khi chọn cuộc sống làm mẹ.

Chính khoảnh khắc bùng nổ và câu thoại đầy cảm xúc ấy đã tạo ra một hình tượng người mẹ hoàn chỉnh. Người ta nhìn vào một phụ nữ làm mẹ và mặc nhiên đặt cho người phụ nữ ấy những mỹ từ như cao cả, đảm đang, chịu thương chịu khó và cũng mặc nhiên cho rằng phụ nữ phải chịu đựng những vất vả khi sinh con. Và thế là họ cũng mặc nhiên quên rằng mọi người mẹ đều chỉ là con người. Họ có những khiếm khuyết, có những giới hạn và cả hoài nghi.

Cái hay của biên kịch Diablo Cody và Jason Reitman là kể ra hai tuyến truyện khác nhau để rồi cho chúng giao hòa ở đoạn kết, giải quyết gọn gàng nó. Trong nửa đầu phim khi nói về khủng hoảng, phần lớn bối cảnh phim là cảnh nội, ban đêm hoặc cảnh ban ngày nhưng với một tông màu xám lạnh. Đến khi Tully xuất hiện thì tông màu của phim trở nên ấm áp hơn. Nhưng chỉ khi tất cả nút thắt đã được gỡ, Marlo tìm được bình yên trong cuộc sống làm mẹ, người ta mới thấy cô đứng trong nhà bếp, nơi ánh sáng ban mai ấm áp tràn ngập và lần đầu tiên chồng cô, đứng cạnh bên cô, cùng làm bếp và cùng cô nghe nhạc.

Dẫu cho chỉ kéo dài hơn một tiếng rưỡi, nhưng hành trình từ những cơn đau ngực, sự giận dữ hàng ngày đến một mái ấm chan hòa nắng ấm của Marlo không bị vội vã hay gượng ép. Đối với mỗi một khủng hoảng là một cách giải quyết, một sự thay đổi bắt buộc từ phía Marlo và những người khác trong gia đình. Thế nên bộ phim là một “ứng cử viên” hoàn hảo cho những ai đang tìm hiểu về gia đình lẫn những giá trị nhân sinh.

Hoặc đơn giản hơn, bộ phim dành cho những ai muốn hiểu về những gì mẹ mình đã trải qua, để thêm yêu thương và quý trọng bà. 

TIN BÀI LIÊN QUAN
Chia sẻ:
   
CÙNG CHUYÊN MỤC
Giấy phép Báo điện tử số: 2302/GP-BTTTT, cấp ngày 29/11/2012